贫女

唐代 李山甫
平生不识绣衣裳,闲把荆钗亦自伤。镜里只应谙素貌, 人间多自信红妆。当年未嫁还忧老,终日求媒即道狂。 两意定知无说处,暗垂珠泪湿蚕筐。
píng shēng shí xiù shang   xián jīng chāi shāng jìng zhǐ yīng ān mào  
rén jiān duō xìn hóng zhuāng dāng nián wèi jià hái yōu lǎo   zhōng qiú méi dào kuáng
liǎng dìng zhī shuō chù   àn chuí zhū lèi shī 湿 cán kuāng