品令·乍寂寞

宋代 曹组
乍寂寞。帘栊静,夜久寒生罗幕。窗儿外、有个梧桐树,早一叶、两叶落。独倚屏山欲寐,月转惊飞乌鹊。促织儿、声响虽不大,敢教贤、睡不著。
zhà lián lóng jìng   jiǔ hán shēng luó chuāng ér wài yǒu tóng shù   zǎo liǎng luò píng shān mèi   yuè zhuǎn jīng fēi què zhī ér shēng xiǎng suī   gǎn jiào xián shuì zhù