品令·幸自得

宋代 秦观
幸自得。一分索强,教人难吃。好好地恶了十来日。恰而今、较些不。须管啜持教笑,又也何须肐织。衠倚赖脸儿得人惜。放软顽、道不得。
xìng fēn suǒ qiáng   jiào rén nán chī hǎo hǎo è le shí lái qià ér jīn jiào xiē guǎn chuò chí jiào xiào   yòu zhī zhūn lài liǎn ér rén fàng ruǎn wán dào