品令·霜蓬零乱

宋代 周紫芝
霜蓬零乱。笑绿鬓、光阴晚。紫茱时节,小楼长醉,一川平远。休说龙山佳会,此情不浅。黄花香满。记白苎、吴歌软。如今却向,乱山丛里,一枝重看。对著西风搔首,为谁肠断。
shuāng péng líng luàn xiào 绿 bìn guāng yīn wǎn zhū shí jié   xiǎo lóu cháng zuì   chuān píng yuǎn xiū shuō lóng shān jiā huì   qíng qiǎn huáng huā xiāng mǎn bái zhù ruǎn jīn què xiàng   luàn shān cóng   zhī zhòng kàn duì zhù 西 fēng sāo shǒu   wèi shuí cháng duàn