品令·满庭芳草

宋代 刘辰翁
满庭芳草。更昨日、落红如扫。绿阴正似人怀抱。 一声睍完,春色何曾老。 幸自不须人起早。寂寞如相恼。旧时闻处青门道。禁烟时候,柳下人家好。
mǎn tíng fāng cǎo gèng zuó luò hóng sǎo 绿 yīn zhèng shì rén huái 怀 bào
shēng xiàn   wán   chūn zēng lǎo
xìng rén zǎo xiāng nǎo jiù shí wén chù qīng mén dào jìn yān shí hou   liǔ xià rén jiā hǎo