品令

宋代 杨无咎
水寒江静。浸一抹、青山影。楼外指点渔村近。笛声谁喷。惊起宾鸿阵。 往事总归眉际恨。这相思、□□谁问。泪痕空把罗襟印。泪应尽。争奈情无尽。
shuǐ hán jiāng jìng jìn qīng shān yǐng lóu wài zhǐ diǎn cūn jìn shēng shuí pēn jīng bīn hóng 鸿 zhèn
wǎng shì zǒng guī méi hèn zhè xiāng     shuí wèn lèi hén kōng luó jīn yìn lèi yīng jǐn zhēng nài qíng jìn