瓶中梅花长句

宋代 杨万里
幽人蚤作月满阶,月随幽人登舫斋。推门欲开犹未开,猛香排门扑我怀。 径从鼻孔上灌顶,拂拂吹尽发底埃。恍然堕我众香国,欲问何祥无处觅。 冥搜一室一物无,瓶里一枝梅的皪。平生为梅判断肠,何曾知渠有许香。 夜来偶忘挂南窗,贮此幽馥万斛强。却忆去年西湖上,锦屏下瞰千青嶂。 谷深梅盛一万株,十顷雪花浮欲涨。是时雨后初晴前,日光烘花香作烟。 政如新火炷博山,烝出沉水和龙涎。醉登绝顶撼疏影,掇蕊餐花照冰井。 蜀人老张同舍郎,唤作谪仙侬笑领。如今茅屋卧山村,更无载酒来叩门。 一尊孤斟懒论文,犹有梅花是故人。
yōu rén zǎo zuò yuè mǎn jiē   yuè suí yōu rén dēng fǎng zhāi tuī mén kāi yóu wèi kāi měng   xiāng pái mén huái   怀  
jìng cóng kǒng shàng guàn dǐng   chuī jǐn āi huǎng rán duò zhòng xiāng guó   wèn xiáng chǔ    
míng sōu shì   píng zhī méi de píng shēng wèi méi pàn duàn cháng   zēng zhī yǒu xiāng    
lái ǒu wàng guà nán chuāng   zhù yōu wàn qiáng què nián 西 shàng jǐn   píng xià kàn qiān qīng zhàng    
shēn méi shèng wàn zhū   shí qǐng xuě huā zhǎng shì shí hòu chū qíng qián   guāng hōng huā xiāng zuò yān    
zhèng xīn huǒ zhù shān   zhēng chū chén shuǐ lóng xián zuì dēng jué dǐng hàn shū yǐng duō   ruǐ cān huā zhào bīng jǐng    
shǔ rén lǎo zhāng tóng shè láng   huàn zuò zhé xiān nóng xiào lǐng jīn máo shān cūn gèng   zài jiǔ lái kòu mén    
zūn zhēn lǎn lùn wén   yóu yǒu méi huā shì rén