平原行

元代 王恽
羯奴骋兵伤滥恩,天宝之祸将自焚。三郎宫中略不省,履霜有戒知何人。 平原蹇蹇真王臣,沈虑久识幽营氛。泛舟从酒运奇略,一日楼橹惊云屯。 铁舆南来从猎火,河朔风靡烟尘昏。孤城平地独与抗,勇鼓义旅争鲸吞。 西开土门掎蛇阵,南激睢守遮厓垠。滔天腥秽思一扫,誓与此羯不两存。 书生信能立大事,竟掣贼肘西南奔。事虽旷代有足感,鲁公之义世所尊。 我来吊古增永慨,苍烟草树连荒闉。欲寻遗庙不复见,宝刻留在东方珉。 栖盖亭前野日曛,平原城下酹忠魂。朝廷何尝容直道,志士蹈难甘捐身。 此心自视无愧已,一时知否非所论。嗟予何者敢跂慕,屡书不厌枭鸾分。 当年纪载两鬼域,九泉奄奄随埃尘。先生一死固不朽,雅操何翅同松筠。 故应烈日秋霜气,千古堂堂凛若神。
jié chěng bīng shāng làn ēn   tiān bǎo zhī huò jiāng fén sān láng gōng zhōng lüè xǐng   shuāng yǒu jiè zhī rén    
píng yuán jiǎn jiǎn zhēn wáng chén   shěn jiǔ shí yōu yíng fēn fàn zhōu cóng jiǔ yùn lüè   lóu jīng yún tún    
tiě nán lái cóng liè huǒ   shuò fēng yān chén hūn chéng píng kàng yǒng   zhēng jīng tūn    
西 kāi mén shé zhèn   nán suī shǒu zhē yín tāo tiān xīng huì sǎo shì   jié liǎng cún    
shū shēng xìn néng shì   jìng chè zéi zhǒu 西 nán bēn shì suī kuàng dài yǒu gǎn   gōng zhī shì suǒ zūn    
lái diào zēng yǒng kǎi   cāng yān cǎo shù lián huāng yīn xún miào jiàn bǎo   liú zài dōng fāng mín    
gài tíng qián xūn   píng yuán chéng xià lèi zhōng hún cháo tíng cháng róng zhí dào zhì   shì dǎo nàn gān juān shēn    
xīn shì kuì   shí zhī fǒu fēi suǒ lùn jiē zhě gǎn   shū yàn xiāo luán fēn    
dāng nián zǎi liǎng guǐ   jiǔ quán yǎn yǎn suí āi chén xiān sheng xiǔ   cāo chì tóng sōng yún    
yīng liè qiū shuāng   qiān táng táng lǐn ruò shén