平溪馆次王文济韵
山城寥落闭黄昏,灯火人家隔水村。清世独便吾职易,穷途还赖此心存。
蛮烟瘴雾承相往,翠壁丹崖好共论。畎亩投閒终有日,小臣何以答君恩?
shān
山
chéng
城
liáo
寥
luò
落
bì
闭
huáng
黄
hūn
昏
,
dēng
灯
huǒ
火
rén
人
jiā
家
gé
隔
shuǐ
水
cūn
村
qīng
。
shì
清
dú
世
biàn
独
wú
便
zhí
吾
yì
职
qióng
易
,
tú
穷
hái
途
lài
还
cǐ
赖
xīn
此
cún
心
存
。
mán
蛮
yān
烟
zhàng
瘴
wù
雾
chéng
承
xiāng
相
wǎng
往
,
cuì
翠
bì
壁
dān
丹
yá
崖
hǎo
好
gòng
共
lùn
论
quǎn
。
mǔ
畎
tóu
亩
xián
投
zhōng
閒
yǒu
终
rì
有
xiǎo
日
,
chén
小
hé
臣
yǐ
何
dá
以
jūn
答
ēn
君
恩
?