平望遇风

宋代 张镃
平望陂湖一望平,当年地志岂虚名。 微茫远树山同出,破碎层云日斗明。 更著百千寒雁叫,偏宜三四旅帆征。 疎帘揭起从风入,要洗频年郁滞情。
píng wàng bēi wàng píng   dāng nián zhì míng  
wēi máng yuǎn shù shān tóng chū   suì céng yún dòu míng  
gèng zhù bǎi qiān hán yàn jiào   piān sān fān zhēng  
shū lián jiē cóng fēng   yào pín nián zhì qíng