平水

宋代 陆游
旅饭风埃小市傍,却呼拄杖踏斜阳。 可怜陌上离离草,一种逢春各短长!
fàn fēng āi xiǎo shì bàng   què zhǔ zhàng xié yáng
lián shàng cǎo   zhǒng féng chūn duǎn cháng