瓶笙诗?并引?

宋代 苏轼
.庚辰八月二十八日,刘几仲饯饮东坡。 中觞闻笙箫声,杳杳若在云霄间,抑扬往返,粗中音节。 徐而察之,则出于双瓶,水火相得,自然吟啸,盖食顷乃已。 坐客惊叹得未曾有,请作《瓶笙诗》记之。 孤松吟风细泠泠,独茧长缫女娲笙。 陋哉石鼎逢弥明,蚯蚓窍作苍蝇声。 瓶中宫商自相赓,昭文无亏亦无成。 东坡醉熟呼不醒,但云作劳吾耳鸣。
  gēng chén yuè èr shí   liú zhòng jiàn yǐn dōng  
zhōng shāng wén shēng xiāo shēng   yǎo yǎo ruò zài yún xiāo jiān   yáng wǎng fǎn   zhōng yīn jié  
ér chá zhī   chū shuāng píng   shuǐ huǒ xiāng de   rán yín xiào   gài shí qǐng nǎi  
zuò jīng tàn wèi céng yǒu   qǐng zuò píng shēng shī zhī      
sōng yín fēng líng líng   jiǎn zhǎng sāo shēng  
lòu zāi shí dǐng féng míng   qiū yǐn qiào zuò cāng ying shēng  
píng zhōng gōng shāng xiāng gēng   zhāo wén kuī chéng  
dōng zuì shú xǐng   dàn yún zuò láo ěr míng