平沙雁落

宋代 王之道
雨余湖水吞遥空,前山宿雾开溟蒙。 坐看雁阵落沙觜,欲下复起摩苍穹。 寒芦飞花秋色老,乱扑客衣纷不扫。 肃肃惊风忽破行,却似张芝作颠草。
shuǐ tūn yáo kōng   qián shān 宿 kāi míng méng  
zuò kàn yàn zhèn luò shā   xià cāng qióng  
hán fēi huā qiū lǎo   luàn fēn sǎo  
jīng fēng xíng   què shì zhāng zhī zuò diān cǎo