平山堂杂言

宋代 梅尧臣
芜城之北大明寺,辟堂高爽趣广而意厖。 欧阳公经始曰平山,山之迤逦苍翠隔大江。 天清日明了了见峰岭,已胜谢朓龊龊远视於一窗。 亦笑炀帝造楼摘星放萤火,锦帆落樯旗建杠。 我今乃来偶同二三友,得句欲霜锺撞。 却思公之文字世莫双,举酒一使长咽慢肌高揭鼓笛腔, 万古有作心胸降。
chéng zhī běi míng   táng gāo shuǎng guǎng 广 ér páng  
ōu yáng gōng jīng shǐ yuē píng shān   shān zhī cāng cuì jiāng  
tiān qīng míng liǎo liǎo jiàn fēng lǐng   shèng xiè tiǎo chuò chuò yuǎn shì chuāng  
xiào yáng zào lóu zhāi xīng fàng yíng huǒ   jǐn fān luò qiáng jiàn gāng  
jīn nǎi lái ǒu tóng èr sān yǒu   de shuāng zhōng zhuàng  
què gōng zhī wén shì shuāng   jiǔ shǐ 使 cháng yàn màn gāo jiē qiāng  
wàn yǒu zuò xīn xiōng jiàng