平山堂

宋代 王令
豁豁虚堂巧架成,地平相与远山平。 横岩积翠檐边出,度陇浮苍瓦上生。 春入壼觞分蜀井,风回谈笑落芜城。 谢公已去人怀想,向此还留召伯名。
huō huō táng qiǎo jià chéng   píng xiāng yuǎn shān píng  
héng yán cuì yán biān chū   lǒng cāng shàng shēng  
chūn kǔn shāng fēn shǔ jǐng   fēng huí tán xiào luò chéng  
xiè gōng rén huái 怀 xiǎng   xiàng hái liú zhào míng