平山

宋代 韩淲
章泉粥罢上松关,野径田塍直复弯。迫晚诗翁来款曲,同时坐客亦跻攀。 谁云身外无穷事,自是人间有许闲。梦兀箯舆忘远近,午风晴日已平山。
zhāng quán zhōu shàng sōng guān   jìng tián chéng zhí wān wǎn shī wēng lái kuǎn tóng   shí zuò pān    
shuí yún shēn wài qióng shì   shì rén jiān yǒu xián mèng biān wàng yuǎn jìn   fēng qíng píng shān