平戎辞

唐代 王涯
太白秋高助发兵,长风夜卷虏尘清。 男儿解却腰间剑,喜见从王道化平。
tài bái qiū gāo zhù bīng   cháng fēng juǎn chén qīng
nán ér jiě què yāo jiān jiàn   jiàn cóng wáng dào huà píng