平林烟雨

元代 舒頔
时人买画千金传,一片好景真天然。四时不用舒展看,翠娇绿润当窗前。 春三漠漠护煖雨,秋九惨惨啼苍烟。槎牙古怪云雾暗,屈蟠偃蹇蛟龙缠。 初见疑是李将军,又似水墨王辋川。米家无根与懞朣,安得活动全吾天。 明朝雨晴烟就敛,便欲设榻林间眠。请回谷口俗士驾,幸勿惊我双胎仙。
shí rén mǎi huà qiān jīn chuán   piàn hǎo jǐng zhēn tiān rán shí yòng shū zhǎn kàn cuì   jiāo rùn 绿 dāng chuāng qián    
chūn sān nuǎn   qiū jiǔ cǎn cǎn cāng yān chá guài yún àn   pán yǎn jiǎn jiāo lóng chán    
chū jiàn shì jiāng jūn   yòu shì shuǐ wáng wǎng chuān jiā gēn méng tóng ān   huó dòng quán tiān    
míng zhāo qíng yān jiù liǎn   biàn 便 shè lín jiān mián qǐng huí kǒu shì jià xìng   jīng shuāng tāi xiān