平乐溪巾

宋代 王称
一水萦银练,乱山攒剑锋。谁家孤屿火,落日古城钟。 衰病易为感,韶华何处逢。平生慕幽寂,对此太愁浓。
shuǐ yíng yín liàn   luàn shān zǎn jiàn fēng shuí jiā 屿 huǒ   luò chéng zhōng
shuāi bìng wèi gǎn   sháo huá chǔ féng píng shēng yōu   duì tài chóu nóng