凭栏人 其一 陌上

清代 吴绮
陌上花开烟景稠,折得花枝红在手。将花却自羞。 惹东风,吹不休。
shàng huā kāi yān jǐng chóu   zhé huā zhī hóng zài shǒu jiāng huā què xiū    
dōng fēng   chuī xiū