屏迹三首

唐代 杜甫
用拙存吾道,幽居近物情。桑麻深雨露,燕雀半生成。 村鼓时时急,渔舟个个轻。杖藜从白首,心迹喜双清。 晚起家何事,无营地转幽。竹光团野色,舍影漾江流。 失学从儿懒,长贫任妇愁。百年浑得醉,一月不梳头。 衰颜甘屏迹,幽事供高卧。鸟下竹根行,龟开萍叶过。 年荒酒价乏,日并园蔬课。犹酌甘泉歌,歌长击樽破。
yòng zhuō cún dào   yōu jìn qíng sāng shēn   yàn què bàn shēng chéng
cūn shí shí   zhōu qīng zhàng cóng bái shǒu   xīn shuāng qīng
wǎn jiā shì   yíng zhuàn yōu zhú guāng tuán   shě yǐng yàng jiāng liú
shī xué cóng ér lǎn   zhǎng pín rèn chóu bǎi nián hún zuì   yuè shū tóu
shuāi yán gān píng   yōu shì gōng gāo niǎo xià zhú gēn xíng   guī kāi píng guò
nián huāng jiǔ jià   bìng yuán shū yóu zhuó gān quán   zhǎng zūn