平江长寿镇银杏歌。六月七日

近现代 卢青山
平仲之木在长寿,古干挺拔何嵚崎。咨嗟仰首不见叶,但与碧落碧相齐。 居人久住忘有日,夏雨冬雪其谁知。少年竹马绕树走,老去坟墓在树欹。 扣树而歌倚树息,苍鳞蟠根安足奇。尿溺加身久已惯,刀洞其骨斧其皮。 我来低首询以往,百岁之翁瞢无词。上祖传遭电雷击,数代无人见断枝。 出门相看行相绕,未闻灵异呵护持。我知此物古遗孑,猿未直立彼已岿。 洪水猛兽不能害,此非灵异灵者谁。茹毛饮血当亲见,欲问沧桑幸勿辞:盘古女娲何渺渺,天地吾人孰造斯? 衣冠行住日以新,思想意识能密移?殚智竭力丰物质,口体所营将唯兹? 后土閟盖无尽藏,穷挖苦掘有涸时?挥戈怒与自然战,人竟胜天天胜之? 自然为敌为我母,枭獍所向母安施?自求生存抑掘墓? 高速发展得耶违?愈文明时愈堕落,人类毕竟欲何之? 古貌深怀默如石,树老不参通禅机。谓天盖高地盖厚,远弗能届久莫追。 人类代谢不一瞬,我况人中一孤畸。四顾茫然空宇宙,鬓忽已白泪淋漓。 更有一语鲠不出,强一吐之心肝摧:人类之前有人未? 彼何所状何所为?以何得生何以灭?今人灭后谁来栖?
píng zhòng zhī zài cháng shòu 寿   gàn tǐng qīn jiē yǎng shǒu jiàn   dàn luò xiāng
rén jiǔ zhù wàng yǒu   xià dōng xuě shéi zhī shào nián zhú rào shù zǒu   lǎo fén zài shù
kòu shù ér shù   cāng lín pán gēn ān niào 尿 jiā shēn jiǔ guàn   dāo dòng
lái shǒu xún wǎng   bǎi suì zhī wēng méng shàng chuán zāo diàn léi   shù dài rén jiàn duàn zhī
chū mén xiāng kàn xíng xiāng rào   wèi wén líng chí zhī jié   yuán wèi zhí kuī 岿
hóng shuǐ měng shòu néng hài   fēi líng líng zhě shuí máo yǐn xuè dāng qīn jiàn   wèn cāng sāng xìng   pán miǎo miǎo   tiān rén shú zào  
guān xíng zhù xīn   xiǎng shí néng   dān zhì jié fēng zhì   kǒu suǒ yíng jiāng wéi  
hòu gài jìn cáng   qióng jué yǒu shí   huī rán zhàn   rén jìng shèng tiān tiān shèng zhī  
rán wèi wèi   xiāo jìng suǒ xiàng ān shī   qiú shēng cún jué  
gāo zhǎn wéi   wén míng shí duò luò   rén lèi jìng zhī  
mào shēn huái 怀 shí   shù lǎo cān tōng chán wèi tiān gài gāo gài hòu   yuǎn néng jiè jiǔ zhuī
rén lèi dài xiè shùn   kuàng rén zhōng máng rán kōng zhòu   bìn bái lèi lín
gèng yǒu gěng chū   qiáng zhī xīn gān cuī   rén lèi zhī qián yǒu rén wèi  
suǒ zhuàng suǒ wéi   de shēng miè   jīn rén miè hòu shuí lái