苹花

宋代 董嗣杲
花明五出绣汀洲,自在沉沉自在浮。 古有楚童谣可信,今无越女采为羞。 江清得实谁能剖,风起虚根不复留。 晚向水乡回野棹,一规西日落湖州。
huā míng chū xiù tīng zhōu   zai chén chén zai  
yǒu chǔ tóng yáo xìn   jīn yuè cǎi wèi xiū  
jiāng qīng de shí shuí néng pōu   fēng gēn liú  
wǎn xiàng shuǐ xiāng huí zhào   guī 西 luò zhōu