平胡

唐代 李隆基
杂虏忽猖狂,无何敢乱常。羽书朝继入,烽火夜相望。 将出凶门勇,兵因死地强。蒙轮皆突骑,按剑尽鹰扬。 鼓角雄山野,龙蛇入战场。流膏润沙漠,溅血染锋铓。 雾扫清玄塞,云开静朔方。武功今已立,文德愧前王。
chāng kuáng   gǎn luàn cháng shū cháo   fēng huǒ xiāng wàng
jiāng chū xiōng mén yǒng   bīng yīn qiáng méng lún jiē   àn jiàn jǐn yīng yáng
jiǎo xióng shān   lóng shé zhàn chǎng liú gào rùn shā   jiàn xuè rǎn fēng máng
sǎo qīng xuán sāi   yún kāi jìng shuò fāng gōng jīn   wén kuì qián wáng