凭高

宋代 徐玑
凭高散幽策,绿草满春坡。 楚野无林木,湘山似水波。 客怀随地改,诗思出门多。 尚有溪西寺,斜阳未得过。
píng gāo sàn yōu   绿 cǎo mǎn chūn  
chǔ lín   xiāng shān shì shuǐ  
huái 怀 suí gǎi   shī chū mén duō  
shàng yǒu 西   xié yáng wèi guò