平甫与宝觉游金山思大觉并见寄及相见得诗次

宋代 王安石
漳南开士好丛林,慧剑何年出水心。 独往便应诸漏尽,相逢未免故情深。 槛窥山鸟有真意,窗听海潮非世音。 一笑上方人事好,不知衰境两侵寻。
zhāng nán kāi shì hǎo cóng lín   huì jiàn nián chū shuǐ xīn  
wǎng biàn 便 yīng zhū lòu jǐn   xiāng féng wèi miǎn qíng shēn  
kǎn kuī shān niǎo yǒu zhēn   chuāng tīng hǎi cháo fēi shì yīn  
xiào shàng fāng rén shì hǎo   zhī shuāi jìng liǎng qīn xún