屏风上各赋一物得携琴客

唐代 皇甫冉
不是向空林,应当就磐石。白云知隐处,芳草迷行迹。 如何祗役心,见尔携琴客。
shì xiàng kōng lín   yīng dāng jiù pán shí bái yún zhī yǐn chǔ   fāng cǎo xíng
zhī xīn   jiàn ěr xié qín