平安

宋代 文天祥
平原太守颜真卿,长安天子不知名。 一朝渔阳动鼙鼓,大河以北无坚城。 公家兄弟奋戈起,一十七郡连夏盟。 贼闻失色分兵还,不敢长驱入咸京。 明皇父子将西狩,由是灵武起义兵。 唐家再造李郭力,若论牵制公威灵。 哀哉常山惨钩舌,心归朝廷气不慑。 崎岖坎坷不得志,出入四朝老忠节。 当年幸脱安禄山,白首竟陷李希烈。 希烈安能遽杀公,宰相卢杞欺日月。 乱臣贼子归何处,茫茫烟草中原土。 公死于今六百年,忠精赫赫雷行天。
píng yuán tài shǒu yán zhēn qīng   cháng ān tiān zhī míng  
zhāo yáng dòng   běi jiān chéng  
gōng jiā xiōng fèn   shí jùn lián xià méng  
zéi wén shī fēn bīng hái   gǎn cháng xián jīng  
míng huáng jiāng 西 shòu   yóu shì líng bīng  
táng jiā zài zào guō   ruò lùn qiān zhì gōng wēi líng  
āi zāi cháng shān cǎn gōu shé   xīn guī cháo tíng shè  
kǎn zhì   chū cháo lǎo zhōng jié  
dāng nián xìng tuō ān shān   bái shǒu jìng xiàn liè  
liè ān néng shā gōng   zǎi xiàng yuè  
luàn chén zéi guī chǔ   máng máng yān cǎo zhōng yuán  
gōng jīn liù bǎi nián   zhōng jīng léi xíng tiān