贫妇谣

元代 杨维桢
西家妇,贫失身。 东家妇,贫无亲。 红颜一代难再得,皦皦南国称佳人。 夫君求昏多礼度,三日昏成戍边去。 龙蟠有髻不复梳,宝瑟无弦为谁御?朝来采桑南陌周,道旁过客黄金求。 黄金可弃不可售,望夫自上西山头。 夫君生死未知所,门有官家赋租苦。 姑嫜继殁骨肉孤,夜夜青灯泣寒杼。 西家妇作顷城姝,黄金步摇绣罗襦。 东家妇贫徒自苦,明珠不传青州奴。 为君贫操弹修行,不惜红颜在空谷。 君不见人间宠辱多反复,阿娇老贮黄金屋!
西 jiā   pín shī shēn  
dōng jiā   pín qīn  
hóng yán dài nán zài   jiǎo jiǎo nán guó chēng jiā rén  
jūn qiú hūn duō   sān hūn chéng shù biān  
lóng pán yǒu shū   bǎo xián wèi shuí   zhāo lái cǎi sāng nán zhōu   dào páng guò huáng jīn qiú  
huáng jīn shòu   wàng shàng 西 shān tóu  
jūn shēng wèi zhī suǒ   mén yǒu guān jiā  
zhāng ròu   qīng dēng hán zhù  
西 jiā zuò qǐng chéng shū   huáng jīn yáo xiù luó  
dōng jiā pín   míng zhū chuán qīng zhōu  
wèi jūn pín cāo dàn xiū xíng   hóng yán zài kōng  
jūn jiàn rén jiān chǒng duō fǎn   ā jiāo lǎo zhù huáng jīn