贫病

宋代 刘克庄
默默守柴荆,人间事颇更。 病方知养性,贫始欲谋生。 尚有狂奴态,元无老婢声。 迩来尘虑尽,勿怪小诗清。
shǒu chái jīng   rén jiān shì gèng  
bìng fāng zhī yǎng xìng   pín shǐ móu shēng  
shàng yǒu kuáng tài   yuán lǎo shēng  
ěr lái chén jǐn   guài xiǎo shī qīng