贫病

宋代 陆游
穷愁病思两茫茫,衰发元知合变霜。 酒要解酲犹有策,食求祝噎更无方。 凋零坐上亲朋少,寂寞人间岁月长。 默计有时还自幸,幼安垂老始归乡。
qióng chóu bìng liǎng máng máng   shuāi yuán zhī biàn shuāng
jiǔ yào jiě chéng yóu yǒu   shí qiú zhù gèng fāng
diāo líng zuò shàng qīn péng shǎo   rén jiān suì yuè zhǎng
yǒu shí hái xìng   yòu ān chuí lǎo shǐ guī xiāng