辟畺以诗送别即次原韵答之

清代 李刚己
湘乡太傅轲雄俦,笔力横挽三千秋。吾师继之道益大,如开沧海朝群流。 罗珠网玉不知数,我瓦砾耳犹相收。束发受书今十载,足疲路远无时休。 扶摇羊角未能上,飞抢还作榆枋游。天寒岁晚林木死,风烟惨淡交龙虬。 凄绝曾张旧游处,白日一跌归冥幽。孤寒八百沦草莽,大帙三万开穷愁。 孰料纷拿燕雀际,鸾章凤质惊双眸。吐气刚如断马剑,论文高似元龙楼。 诸公谁司荐达事,蘋藻可以为神馐。昨来苦语更牵挽,归期已决焉能留。 事变真难巧历算,出处或作山灵羞。侯王将相亦人耳,空有馀责如山丘。
xiāng xiāng tài xióng chóu   héng wǎn sān qiān qiū shī zhī dào   kāi cāng hǎi cháo qún liú    
luó zhū wǎng zhī shù   ěr yóu xiāng shōu shù shòu shū jīn shí zài   yuǎn shí xiū    
yáo yáng jiǎo wèi néng shàng   fēi qiǎng hái zuò fāng yóu tiān hán suì wǎn lín fēng   yān cǎn dàn jiāo lóng qiú    
jué céng zhāng jiù yóu chù   bái diē guī míng yōu hán bǎi lún cǎo mǎng   zhì sān wàn kāi qióng chóu    
shú liào fēn yàn què   luán zhāng fèng zhì jīng shuāng móu gāng duàn jiàn lùn   wén gāo shì yuán lóng lóu    
zhū gōng shuí jiàn shì   píng zǎo wéi shén xiū zuó lái gèng qiān wǎn guī   jué yān néng liú    
shì biàn zhēn nán qiǎo suàn   chū chù huò zuò shān líng xiū hòu wáng jiàng xiàng rén ěr kōng   yǒu shān qiū