辟戴帅初食长菜

宋代 陈著
漂泊无家杜少陵,兵閒奔走如蓬萍。 碧涧香芹因可嗜,脍鲤岂厌银丝精。 百谪九死苏玉局,到处为乡心自足。 有时珍尝百糁羹,何尝不食黄鸡粥。 二子流落甚数奇,攻苦食淡分所宜。 顾无所择随所有,亦曰吾师吾仲尼。 菜瓜鱼肉皆可食,乡党一篇炳星日。 君胡不学圣与贤,乃外吾道从道释。 岂薄朱门粉署郎,穷搜滋味丰时壮。 岂恶毡帽侏{亻离}辈,搏攫羊豕饱腥肪。 不则床头怕金尽,不则继肉乖夙准。 遂将所受父母身,束缚枯肠强坚忍。 况闻君家百指余,正自不同藜苋厨。 独立标榜人所骇,此意未智要何如。 君子之道在中耳,才落一偏犯公议。 有则庶羞不为过,无则□□亦常事。 朋友切磋欲无瑕,早从吾言勿姑差。 庶几上不见摽于仲尼之门,下可□□于杜苏二子之家。
piāo jiā shǎo líng   bīng xián bēn zǒu péng píng  
jiàn xiāng qín yīn shì   kuài yàn yín jīng  
bǎi zhé jiǔ   dào chù wèi xiāng xīn  
yǒu shí zhēn cháng bǎi sǎn gēng   cháng shí huáng zhōu  
èr zi liú luò shén shù   gōng shí dàn fēn suǒ  
suǒ suí suǒ yǒu   yuē shī zhòng  
cài guā ròu jiē shí   xiāng dǎng piān bǐng xīng  
jūn xué shèng xián   nǎi wài dào cóng dào shì  
báo zhū mén fěn shǔ láng   qióng sōu wèi fēng shí zhuàng  
è zhān mào zhū   { rén   } bèi   jué yáng shǐ bǎo xīng fáng  
chuáng tóu jīn jǐn   ròu guāi zhǔn  
suì jiāng suǒ shòu shēn   shù cháng qiáng jiān rěn  
kuàng wén jūn jiā bǎi zhǐ   zhèng tóng xiàn chú  
biāo bǎng rén suǒ hài   wèi zhì yào  
jūn zi zhī dào zài zhōng ěr   cái luò piān fàn gōng  
yǒu shù xiū wéi guò       cháng shì  
péng you qiē cuō xiá   zǎo cóng yán chà  
shù shàng jiàn biāo zhòng zhī mén   xià     èr zi zhī jiā