疲兵篇

唐代 刘长卿
骄虏乘秋下蓟门,阴山日夕烟尘昏。三军疲马力已尽, 百战残兵功未论。阵云泱漭屯塞北,羽书纷纷来不息。 孤城望处增断肠,折剑看时可沾臆。元戎日夕且歌舞, 不念关山久辛苦。自矜倚剑气凌云,却笑闻笳泪如雨。 万里飘飖空此身,十年征战老胡尘。赤心报国无片赏, 白首还家有几人。朔风萧萧动枯草,旌旗猎猎榆关道。 汉月何曾照客心,胡笳只解催人老。军前仍欲破重围, 闺里犹应愁未归。小妇十年啼夜织,行人九月忆寒衣。 饮马滹河晚更清,行吹羌笛远归营。只恨汉家多苦战, 徒遗金镞满长城。
jiāo chéng qiū xià mén   yīn shān yān chén hūn sān jūn jǐn  
bǎi zhàn cán bīng gōng wèi lùn zhèn yún yāng mǎng tún sài běi   shū fēn fēn lái
chéng wàng chù zēng duàn cháng   zhé jiàn kàn shí zhān yuán róng qiě  
niàn guān shān jiǔ xīn jīn jiàn líng yún   què xiào wén jiā lèi
wàn piāo yáo kōng shēn   shí nián zhēng zhàn lǎo chén chì xīn bào guó piàn shǎng  
bái shǒu huán jiā yǒu rén shuò fēng xiāo xiāo dòng cǎo   jīng liè liè guān dào
hàn yuè zēng zhào xīn   jiā zhǐ jiě cuī rén lǎo jūn qián réng chóng wéi  
guī yóu yīng chóu wèi guī xiǎo shí nián zhī   xíng rén jiǔ yuè hán
yǐn wǎn gèng qīng   xíng chuī qiāng yuǎn guī yíng zhǐ hèn hàn jiā duō zhàn  
wèi jīn mǎn cháng chéng