瓢岩歌送人之金华

元代 胡奎
高人爱瓢得瓢趣,在山出山皆乐处。十年不酌山中泉,濩落江湖随所寓。 既不学洗耳翁,弃之不耐聆松风。又不学悬壶老,卖药藏身以为宝。 朝骑华亭鹤,暮蹋碧海鲸。身披紫绮裘,手提力士铛,与瓢倾倒如弟兄。 兴来唤明月,大瓢小瓢相与倾。大瓢一饮累千觞,小瓢百觞亦不停。 明珠走盘落咳唾,谑浪好似东方生。兀然一醉卧花下,月落瓢空还复醒。 春江水绿花冥冥,金华芙蓉天上青。持瓢若饮双溪水,我亦相从来濯缨。
gāo rén ài piáo piáo   zài shān chū shān jiē chù shí nián zhuó shān zhōng quán   huò luò jiāng suí suǒ
xué ěr wēng   zhī nài líng sōng fēng yòu xué xuán lǎo   mài yào cáng shēn wéi bǎo
cháo huà tíng   hǎi jīng shēn qiú   shǒu shì dāng   piáo qīng dǎo xiōng
xīng lái huàn míng yuè   piáo xiǎo piáo xiāng qīng piáo yǐn lèi qiān shāng   xiǎo piáo bǎi shāng tíng
míng zhū zǒu pán luò tuò   xuè làng hǎo dōng fāng shēng rán zuì huā xià   yuè luò piáo kōng hái xǐng
chūn jiāng shuǐ 绿 huā míng míng   jīn huá róng tiān shàng qīng chí piáo ruò yǐn shuāng shuǐ   xiāng cóng lái zhuó yīng