漂布架二首 其一

明代 唐顺之
皎皎亦知尘易染,置身特在半虚空。素娥罢浴仍余湿,靓女凭高欲御风。 潮翻净练江楼上,雾卷轻绡海市中。□向太阳蒙一暴,剪裁谁使得成□。
jiǎo jiǎo zhī chén rǎn   zhì shēn zài bàn kōng é réng shī liàng 湿   píng gāo fēng    
cháo fān jìng liàn jiāng lóu shàng   juǎn qīng xiāo hǎi shì zhōng xiàng   tài yang méng bào jiǎn   cái shuí shǐ de 使 chéng