片玉篇

唐代 钱起
至宝未为代所奇,韫灵示璞荆山陲。独使虹光天子识, 不将清韵世人知。世人所贵惟燕石,美玉对之成瓦砾。 空山埋照凡几年,古色苍痕宛自然。重溪幂幂暗云树, 一片荧荧光石泉。美人之鉴明且彻,玉指提携叹奇绝。 试劳香袖拂莓苔,不觉清心皎冰雪。连城美价幸逢时, 命代良工岂见遗。试作珪璋礼天地,何如瓀fZ在阶墀。
zhì bǎo wèi wèi dài suǒ   yùn líng shì jīng shān chuí shǐ 使 hóng guāng tiān shí  
jiāng qīng yùn shì rén zhī shì rén suǒ guì wéi yān shí   měi duì zhī chéng
kōng shān mái zhào fán nián   cāng hén wǎn rán zhòng àn yún shù  
piàn yíng yíng guāng shí quán měi rén zhī jiàn míng qiě chè   zhǐ xié tàn jué
shì láo xiāng xiù méi tái   jué qīng xīn jiǎo bīng xuě lián chéng měi jià xìng féng shí  
mìng dài liáng gōng jiàn shì zuò guī zhāng tiān   ruǎn   f   Z fZ zài jiē chí