骗马行

宋代 张深
倾杯一曲勤政楼,四百马舞金铃秋。名驹仅充木床玩,壮士亦抱盐车愁。 我朝练马马日编,勇技灵随马势变。人如鸟隼马如龙,骨腾肉飞堪百战。 云阴漠漠平沙开,健儿三五躤柳来。短衣窄袖气精紧,色目迭出矜奇侅。 一人反引如猿狖,一人侧起苍鹰骤。一人倒立足穿花,倏忽鬃前倏尾后。 倏然马腹小可藏,筋斗一落千丈强。全身离鞍脚出镫,欲起不起歌《伊》《凉》。 阴阳两手疾于磨,电在飞仙膊下过。挑抽凿剃托吊剪,鞍背从容任掀簸。 有时对面两骑驱,交臂暗度马不知。有时连环八蹄骋,左超右踔无停时。 马乎岂竟解人意,马亦随人作游戏。伎完人马两从容,汗喘俱无神采异。 漫夸曲踊逾三驼,迅捷轻趫未足多。千秋万岁奉天子,信是京营曳落河。
qīng bēi qín zhèng lóu   bǎi jīn líng qiū míng jǐn chōng chuáng wán   zhuàng shì bào yán chē chóu
cháo liàn biān   yǒng líng suí shì biàn rén niǎo sǔn lóng   téng ròu fēi kān bǎi zhàn
yún yīn píng shā kāi   jiàn ér sān liǔ lái duǎn zhǎi xiù jīng jǐn   dié chū jīn gāi
rén fǎn yǐn yuán yòu   rén cāng yīng zhòu rén dào chuān 穿 huā   shū zōng qián shū wěi hòu
shū rán xiǎo cáng   jīn dǒu luò qiān zhàng qiáng quán shēn ān jiǎo chū dèng   》《 liáng 》。    
yīn yáng liǎng shǒu   diàn zài fēi xiān xià guò tiāo chōu záo tuō diào jiǎn   ān bèi cóng róng rèn xiān
yǒu shí duì miàn liǎng   jiāo àn zhī yǒu shí lián huán chěng   zuǒ chāo yòu chuō tíng shí
jìng jiě rén   suí rén zuò yóu wán rén liǎng cóng róng   hàn chuǎn shén cǎi
màn kuā yǒng sān tuó   xùn jié qīng qiáo wèi duō qiān qiū wàn suì fèng tiān   xìn shì jīng yíng luò