辟隘

明代 庞嵩
乾即吾之父,坤即吾之母。性体父母遗,藐然兹下土。 民皆吾同胞,物乃吾侪与。天下本一家,兄弟浑散处。 顾彼有我私,藩篱隔牴牾。岂不均属毛,岂不均离里。 大君乃嫡子,约法族所宗。大臣家之相,协力胥寅共。 卑弱幼吾幼,高年长吾长。鳏寡残疾徒,兄弟失所仰。 在我宜抚之,我心重养养。贤圣乃克肖,济恶何不才。 害仁与悖德,兄弟良可哀。安得顿革奸,烝乂以不回。 有怀日匪懈,无忝馀所生。明发耿不寐,靡靡迈以行。 愿言顾常棣,骨肉情相亲。兄弟乐且孺,以慰予二人。 吁嗟酿失德,乾糇不以分。剖柑贵同味,有无安足论。 闭门独腹饱,同室私啼饥。膏粱岂不甘,吾心亦以悲。 同室私号寒,吾身独缊燠。裘帛岂不安,已颦亦以蹙。 小忿萌懿亲,阋墙忽相搆。被发缨我冠,救之尚恐后。 况乃手相刃,溅血濡禁庭。田地本易得,同气何相倾。 相彼豆与萁,相煎乃太急。我生念同根,隐忧涕以泣。 相彼一尺布,缩缩亦可缝。乃尔弟与兄,云胡不相容。 怀哉百忍子,同居睦且久。遵彼李氏谟,钱帛不私有。 愿作长枕被,寒暄共依依。炙艾以分痛,四海疗疮痍。 兄弟各得所,父母当怡怡。百犬均同牢,物我非尔私。
qián zhī   kūn zhī xìng   miǎo rán xià
mín jiē tóng bāo   nǎi chái tiān xià běn jiā   xiōng hún sàn chǔ
yǒu   fān jūn shǔ máo   jūn
jūn nǎi zi   yuē suǒ zōng chén jiā zhī xiāng   xié yín gòng
bēi ruò yòu yòu   gāo nián zhǎng zhǎng guān guǎ cán   xiōng shī suǒ yǎng
zài zhī   xīn zhòng yǎng yǎng xián shèng nǎi xiāo   è cái
hài rén bèi   xiōng liáng āi ān dùn jiān   zhēng huí
yǒu huái 怀 fěi xiè   tiǎn suǒ shēng míng gěng mèi   mài xíng
yuàn yán cháng   ròu qíng xiāng qīn xiōng qiě   wèi èr rén
jiē niàng shī   qián hóu fēn pōu gān guì tóng wèi   yǒu ān lùn
mén bǎo   tóng shì gāo liáng gān   xīn bēi
tóng shì hào hán   shēn yūn qiú ān   pín
xiǎo fèn 忿 méng qīn   qiáng xiāng gòu bèi yīng guān   jiù zhī shàng kǒng hòu
kuàng nǎi shǒu xiàng rèn   jiàn xuè jìn tíng tián běn   tóng xiāng qīng
xiāng dòu   xiāng jiān nǎi tài shēng niàn tóng gēn   yǐn yōu
xiāng chǐ   suō suō fèng nǎi ěr xiōng   yún xiāng róng
huái 怀 zāi bǎi rěn zi   tóng qiě jiǔ zūn shì   qián yǒu
yuàn zuò zhǎng zhěn bèi   hán xuān gòng zhì ài fēn tòng   hǎi liáo chuāng
xiōng de suǒ   dāng bǎi quǎn jūn tóng láo   fēi ěr