盆竹限韵

清代 敦敏
布石苔分断砌痕,几竿苍润恰宜盆。碧深凉雨寒侵案,翠染疏烟绿到樽。 对榻忽疑开蒋径,傍窗别欲赋淇园。此君随处堪移置,啸咏何妨悄闭门。
shí tái fēn duàn hén   gān 竿 cāng rùn qià pén shēn liáng hán qīn àn cuì   rǎn shū yān dào 绿 zūn    
duì kāi jiǎng jìng   bàng chuāng bié yuán jūn suí chù kān zhì xiào   yǒng fáng qiāo mén