盆中树

元代 王冕
橐驼已矣树多病,后世谁能谕官政?盘根银节入盆盂,岂伊妡生之本性?童童结盖拥绿云,皮肤转卷生虫纹。 幽人重之如重宝,置诸座右同佳宾。 时时玩赏勤拂试,要做人前好颜色。 自怜无路接春风,惭愧荆榛得甘泽。 人言此树受恩爱,我独悲之受其害。 既无所资无所求,何故矫为阿媚态?嗟哉木命既有亏,其所玩者何为奇?君不见石家珊瑚高且贵,今日根株在何地?又不见李家花木比异珍,于今野草秋烟昏。 姚黄魏紫夸艳美,看到子孙能有几?人生所重重有德,耳目之娱何足齿?我知万物各有缘,胡不听之于自然?平原太谷土无限,樗栎能与天齐年。 此树那宜此中种,器小安能成大用?愿君移向长林间,他日将来作梁栋。
tuó tuó shù duō bìng   hòu shì shuí néng guān zhèng   pán gēn yín jié pén   xīn shēng zhī běn xìng   tóng tóng jié gài yōng 绿 yún   zhuǎn juǎn shēng chóng wén  
yōu rén zhòng zhī zhòng bǎo   zhì zhū zuò yòu tóng jiā bīn  
shí shí wán shǎng qín shì   yào zuò rén qián hǎo yán  
lián jiē chūn fēng   cán kuì jīng zhēn gān  
rén yán shù shòu ēn ài   bēi zhī shòu hài  
suǒ suǒ qiú   jiǎo wèi ā mèi tài   jiē zāi mìng yǒu kuī   suǒ wán zhě wéi   jūn jiàn shí jiā shān gāo qiě guì   jīn gēn zhū zài   yòu jiàn jiā huā zhēn   jīn cǎo qiū yān hūn  
yáo huáng wèi kuā yàn měi   kàn dào sūn néng yǒu   rén shēng suǒ chóng chóng yǒu   ěr zhī chǐ 齿   zhī wàn yǒu yuán   tīng zhī rán   píng yuán tài xiàn   chū néng tiān nián  
shù zhōng zhǒng   xiǎo ān néng chéng yòng   yuàn jūn xiàng cháng lín jiān   jiāng lái zuò liáng dòng