喷玉泉冥会诗八首。四丈夫同赋

唐代 李玖
鸟啼莺语思何穷,一世荣华一梦中。李固有冤藏蠹简, 邓攸无子续清风。文章高韵传流水,丝管遗音托草虫。 春月不知人事改,闲垂光影照洿宫。 桃蹊李径尽荒凉,访旧寻新益自伤。虽有衣衾藏李固, 终无表疏雪王章。羁魂尚觉霜风冷,朽骨徒惊月桂香。 天爵竟为人爵误,谁能高叫问苍苍。 落花寂寂草绵绵,云影山光尽宛然。坏室基摧新石鼠, 潴宫水引故山泉。青云自致惭天爵,白首同归感昔贤。 惆怅林间中夜月,孤光曾照读书筵。 新荆棘路旧衡门,又驻高车会一尊。寒骨未沾新雨露, 春风不长败兰荪。丹诚岂分埋幽壤,白日终希照覆盆。 珍重昔年金谷友,共来泉际话幽魂。
niǎo yīng qióng   shì róng huá mèng zhōng yǒu yuān cáng jiǎn  
dèng yōu qīng fēng wén zhāng gāo yùn chuán liú shuǐ   guǎn yīn tuō cǎo chóng
chūn yuè zhī rén shì gǎi   xián chuí guāng yǐng zhào 洿 gōng
táo jìng jǐn huāng liáng   fǎng 访 jiù xún xīn shāng suī yǒu qīn cáng  
zhōng biǎo shū xuě wáng zhāng hún shàng jué shuāng fēng lěng   xiǔ jīng yuè guì xiāng
tiān jué jìng wéi rén jué   shuí néng gāo jiào wèn cāng cāng
luò huā cǎo mián mián   yún yǐng shān guāng jǐn wǎn rán huài shì cuī xīn shí shǔ  
zhū gōng shuǐ yǐn shān quán qīng yún zhì cán tiān jué   bái shǒu tóng guī gǎn xián
chóu chàng lín jiān zhōng yuè   guāng céng zhào shū yán
xīn jīng jiù héng mén   yòu zhù gāo chē huì zūn hán wèi zhān xīn  
chūn fēng zhǎng bài lán sūn dān chéng fēn mái yōu rǎng   bái zhōng zhào pén
zhēn zhòng nián jīn yǒu   gòng lái quán huà yōu hún