喷玉布

唐代 孟郊
去尘咫尺步,山笑康乐岩。天开紫石屏,泉缕明月帘。 仙凝刻削迹,灵绽云霞纤。悦闻若有待,瞥见终无厌。 俗玩讵能近,道嬉方可淹。踏着不死机,欲归多浮嫌。 古醉今忽醒,今求古仍潜。古今相共失,语默两难恬。 赠君喷玉布,一濯高崭崭。
chén zhǐ chǐ   shān xiào kāng yán tiān kāi shí píng   quán míng yuè lián
xiān níng xiāo   líng zhàn yún xiá xiān yuè wén ruò yǒu dài   piē jiàn zhōng yàn
wán néng jìn   dào fāng yān zhe   guī duō xián
zuì jīn xǐng   jīn qiú réng qián jīn xiāng gòng shī   liǎng nán tián
zèng jūn pēn   zhuó gāo zhǎn zhǎn