彭门用兵后经汴路三首

唐代 吴融
长亭一望一徘徊,千里关河百战来。细柳旧营犹锁月, 祁连新冢已封苔。霜凋绿野愁无际,烧接黄云惨不开。 若比江南更牢落,子山词赋莫兴哀。 隋堤风物已凄凉,堤下仍多旧战场。金镞有苔人拾得, 芦花无主鸟衔将。秋声暗促河声急,野色遥连日色黄。 独上寒城正愁绝,戍鼙惊起雁行行。 铁马云旗梦渺茫,东来无处不堪伤。风吹白草人行少, 月落空城鬼啸长。一自纷争惊宇宙,可怜萧索绝烟光。 曾为塞北闲游客,辽水天山未断肠。
cháng tíng wàng pái huái   qiān guān bǎi zhàn lái liǔ jiù yíng yóu suǒ yuè  
lián xīn zhǒng fēng tái shuāng diāo 绿 chóu   shāo jiē huáng yún cǎn kāi
ruò jiāng nán gèng láo luò   zi shān xīng āi
suí fēng liáng   xià réng duō jiù zhàn chǎng jīn yǒu tái rén shí  
huā zhǔ niǎo xián jiāng qiū shēng àn shēng   yáo lián huáng
shàng hán chéng zhèng chóu jué   shù jīng yàn háng xíng
tiě yún mèng miǎo máng   dōng lái chǔ kān shāng fēng chuī bái cǎo rén xíng shǎo  
yuè luò kōng chéng guǐ xiào zhǎng fēn zhēng jīng zhòu   lián xiāo suǒ jué yān guāng
céng wèi sài běi xián yóu   liáo shuǐ tiān shān wèi duàn cháng