彭门解嘲二首

唐代 薛能
呜呜吹角贰师营,落日身闲笑傲行。尽觉文章尊万事, 却嫌官职剩双旌。终休未拟降低屈,忽遇还须致太平。 频上水楼谁会我,泗滨浮磬是同声。 伤禽栖后意犹惊,偶向黐竿脱此生。身外不思簪组事, 耳中唯要管弦声。耽吟乍可妨时务,浅饮无因致宿酲。 秦客莫嘲瓜戍远,水风潇洒是彭城。
chuī jiǎo èr shī yíng   luò shēn xián xiào ào xíng jǐn jué wén zhāng zūn wàn shì  
què xián guān zhí shèng shuāng jīng zhōng xiū wèi jiàng   hái zhì tài píng
pín shàng shuǐ lóu shuí huì   bīn qìng shì tóng shēng
shāng qín hòu yóu jīng   ǒu xiàng chī gān 竿 tuō shēng shēn wài zān shì  
ěr zhōng wéi yào guǎn xián shēng dān yín zhà fáng shí   qiǎn yǐn yīn zhì 宿 chéng
qín cháo guā shù yuǎn   shuǐ fēng xiāo shì péng chéng