彭蠡

宋代 李纲
神禹治水江为最,逦迤逶蛇钟作汇。泓澄不独阳鸟居,浩荡端使群川会。 群川已会江不湍,朝宗到海东南安。烟收云敛望不尽,眼界始知天宇宽。 世传扬澜并左蠡,无风白浪如山起。我今谪官此中行,何事恬然风浪止。 阳侯也自可怜生,不学世人皆世情。好风已借一帆便,霁色更增双眼明。 晚来画舸鸣六橹,超忽千山如脱兔。波心突兀见星宫,云际峥嵘望庐阜。 世间此景良不多,洞庭三峡真么么。共浮大白期一醉,对此不饮当如何。
shén zhì shuǐ jiāng wèi zuì   wēi shé zhōng zuò huì hóng chéng yáng niǎo hào   dàng duān shǐ qún 使 chuān huì    
qún chuān huì jiāng tuān   cháo zōng dào hǎi dōng nán ān yān shōu yún liǎn wàng jìn yǎn   jiè shǐ zhī tiān kuān    
shì chuán yáng lán bìng zuǒ   fēng bái làng shān jīn zhé guān zhōng háng   shì tián rán fēng làng zhǐ    
yáng hòu lián shēng   xué shì rén jiē shì qíng hǎo fēng jiè fān biàn 便   gèng zēng shuāng yǎn míng    
wǎn lái huà míng liù   chāo qiān shān tuō xīn jiàn xīng gōng yún   zhēng róng wàng    
shì jiān jǐng liáng duō   dòng tíng sān xiá zhēn me me gòng bái zuì duì   yǐn dāng