蓬壶道人
登高望瀛海,弱水何茫茫。巨鳌戴三山,屹立水中央。
金银为宫阙,玉树森成行。微风振其柯,泠然奏琳琅。
容颜若婴孩,不老凋三光。悲哉世间人,年命如朝霜。
dēng
登
gāo
高
wàng
望
yíng
瀛
hǎi
海
,
ruò
弱
shuǐ
水
hé
何
máng
茫
máng
茫
。
。
jù
巨
áo
鳌
dài
戴
sān
三
shān
山
,
yì
屹
lì
立
shuǐ
水
zhōng
中
yāng
央
。
。
jīn
金
yín
银
wèi
为
gōng
宫
què
阙
,
yù
玉
shù
树
sēn
森
chéng
成
háng
行
。
。
wēi
微
fēng
风
zhèn
振
qí
其
kē
柯
,
líng
泠
rán
然
zòu
奏
lín
琳
láng
琅
。
。
róng
容
yán
颜
ruò
若
yīng
婴
hái
孩
,
bù
不
lǎo
老
diāo
凋
sān
三
guāng
光
。
。
bēi
悲
zāi
哉
shì
世
jiān
间
rén
人
,
nián
年
mìng
命
rú
如
cháo
朝
shuāng
霜
。
。