彭海月北游

宋代 赵文
梦跨海风出埃{左去右盍},万顷琼瑶双履踏。 四无畔岸水连天,两碗琉璃自相合。 当时我外更无人,仙圣往来班杂沓。 恍然梦觉失清游,正似明珠埋蚌蛤。 十年对月心自拜,江南沙土老额塌。 羡君持月海天淳,万里乾坤云一匝。 乘槎径到斗牛间,细语星辰相问答。 知君此行有奇遇,直挟星书扣阊阖。 群仙若问青山人,白发秋深坐萧飒。
mèng kuà hǎi fēng chū āi   { zuǒ yòu   }   wàn qǐng qióng yáo shuāng  
pàn àn shuǐ lián tiān   liǎng wǎn liú li xiāng  
dāng shí wài gèng rén   xiān shèng wǎng lái bān  
huǎng rán mèng jué shī qīng yóu   zhèng shì míng zhū mái bàng  
shí nián duì yuè xīn bài   jiāng nán shā lǎo é  
xiàn jūn chí yuè hǎi tiān chún   wàn qián kūn yún  
chéng chá jìng dào dòu niú jiān   xīng chén xiāng wèn  
zhī jūn xíng yǒu   zhí xié xīng shū kòu chāng  
qún xiān ruò wèn qīng shān rén   bái qiū shēn zuò xiāo