彭峒山

宋代 刘政
选胜孤峰聊独上,绕峰怪石坐来閒。忽然暗响发幽谷,无数飞泉乱出山。 远水暮烟浮冉冉,近人归鸟语关关。临风辄忆待秋月,夐立苍茫不肯还。
xuǎn shèng fēng liáo shàng   rào fēng guài shí zuò lái xián rán àn xiǎng yōu   shù fēi quán luàn chū shān
yuǎn shuǐ yān rǎn rǎn   jìn rén guī niǎo guān guān lín fēng zhé dài qiū yuè   xiòng cāng máng kěn hái