烹茶

宋代 陆游
曲生可论交,正自畏中圣。年来衰可笑,茶亦能作病。 噎呕废晨飧,支离失宵暝。是身如芭蕉,宁可与物竞。 兔瓯试玉尘,香色两超胜。把玩一欣然,为汝烹茶竟。
shēng lùn jiāo   zhèng wèi zhōng shèng nián lái shuāi xiào chá   néng zuò bìng    
ǒu fèi chén sūn   zhī shī xiāo míng shì shēn jiāo nìng   jìng    
ōu shì chén   xiāng liǎng chāo shèng wán xīn rán wèi   pēng chá jìng